Chia sẻ 10 tâm sự buồn tâm trạng đầy cảm động về tình yêu

Tình yêu như cơn gió mang đến cho ta những hương thơm ngọt ngào nhưng đôi lúc cũng là những nỗi buồn man mác. Những tâm sự buồn trong tình yêu đầy cảm động dưới đây có thể sẽ giúp bạn đồng cảm phần nào với nỗi buồn trong lòng mà bạn không muốn tâm sự cùng ai.

Tâm sự buồn

#1

♥ Đừng bao giờ…
…im lặng…
…không đọc…
…không trả lời…
…hoặc…
… …trả lời cộc lốc…
…những tin nhắn từ người mà bạn thương yêu…
♥ Vì có thể…một ngày…
…bạn không còn có những tin nhắn
yêu thương đó để mà đọc .

#2

Trước khi trở thành một con mãnh thú em cũng đã từng là một chú mèo con. Cũng vì anh em mới trở nên như ngày hôm nay- là một cô gái có trái tim sắt đá và bất cần đời.

Chính anh đã khiến em của ngày hôm nay trở thành một con người lạnh giá, hững hờ với mọi thứ như anh đã từng làm với em.

Cũng chính anh đã khiến em từ một cô gái hoạt bát, năng động trở thành con người chỉ biết mỗi bản thân mình, chẳng quan tâm đến cảm giác của ai.

Cũng vì anh em mới trở thành một con người chẳng biết đau đớn là gì vì chẳng có gì làm em đau đớn hơn việc anh bỏ rơi em.

Cũng chính anh đã khiến em mất đi niềm tin vào tình yêu hiện tại.

Anh khiến người thân bạn bè không còn nhận ra em nữa. Họ bảo em khác, khác nhiều lắm.

Từ lúc anh ra đi, trái tim em như vụn vỡ. Chính em phải tự nhặt những mảnh ghép đó và tự hàn gắn nó lại. Thế nên em chẳng còn biết yêu là gì…

Anh có buồn không khi em trở nên như vậy?

À mà tại sao anh phải buồn cơ chứ? Vì vốn dĩ anh chưa từng nghĩ cho em. Chỉ do em cứ mãi ngu si mà yêu anh một cách khờ dại như thế.

Em đã từng có ý định sẽ sống như vậy đến suốt cuộc đời nhưng không anh à. Ngay khi em viết ra những dòng này, em sẽ chính thức đi tìm lại em của quá khứ, tìm lại cô gái của ngày xưa. Cô gái biết vui biết buồn theo cảm xúc chứ không lạnh giá như bây giờ.

Cũng nhờ anh mà em nhận ra xung quanh em vẫn còn những người yêu thương em thật sự chứ không phải dành cho em thứ tình cảm dối trá như anh đã từng.

Em nhận ra việc yêu bản thân và mọi người xung quanh còn quý giá hơn gấp ngàn lần việc nhớ anh. Vậy nên anh chả còn gì để em phải bận tâm nữa cả.

Em sẽ dành thời gian để tìm kiếm chàng trai yêu thương em thật sự và sẽ không biến em trở thành con thú dữ thêm bất cứ lần nào…

#3

Cảm ơn anh đã cho em được đi qua những cảm giác vui, buồn, ấm lạnh, những yêu thương, giận hờn mưa nắng của tình yêu. Cảm ơn vì những kỷ niệm trong veo của tình đầu đôi ta, tại sao phải quên chứ, đúng không anh?

Tháng mười hai về, thỉnh thoảng có mưa giăng khắp phố, có nỗi nhớ anh xa gần khiến em nghẹt thở. Không có anh, em vẫn phải sống, phải cười dù cho tận sâu trong tâm hồn mình là sự trống vắng mà không ai có thể bù đắp nổi. Em không cho phép ai được quyền thay thế anh trong tim em. Em không muốn, vì những gì về anh với em, mãi mãi là những điều đẹp nhất.

Quên anh sao được hỡi chàng trai cao lớn, thư sinh và tốt bụng của em! Em quen anh trong một lần tìm tài liệu trong thư viện trường. Em loay hoay kiếm tìm tài liệu để rồi làm đổ cả chồng sách to tướng xuống sàn. Anh chạy đến đỡ và giúp em gom lại những cuốn sách đặt lên giá ngay ngắn. Sau đó anh còn giúp em tìm tài liệu một cách khoa học hơn nữa chứ. Hỏi ra mới biết anh học cùng khoa với em, chỉ có điều em năm hai còn anh thì năm cuối, chuẩn bị ra trường. Tình cảm của em và anh bắt đầu trứng nước từ lần anh giúp đỡ em khi đó và lớn dần lên theo năm tháng.

Cả hai ta bắt đầu học cùng nhau, ăn cùng nhau và đi chơi càng không thể thiếu nhau. Có anh ở bên, em có thêm bao động lực để học hành và chúng mình đều hạ quyết tâm học thật giỏi, học và du học. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, anh sang Mỹ học tiếp cao học. Ở nơi cách xa em nửa vòng trái đất anh đã có tình cảm với người khác và ngọn lửa tình yêu của đôi ta trong xa cách, giờ đây đã chỉ còn là những làn khói mơ hồ, ảo vọng.

Nhưng em không yếu đuối để người khác phải thương hại, em không cần một bờ vai hay một cái ôm hờ của ai đó chỉ để bù vào chỗ trống không anh… vì em biết ở nơi đó, anh vẫn nhớ về em. Chỉ cần như thế với em là đủ.

Chia tay rõ ràng luôn kèm theo những đau đớn, uất nghẹn, nhưng để vượt qua nó thì mỗi người lại chọn những cách khác nhau. Có người lại lao vào học hành, công việc, người khác lại chăm lo tốt hơn cho các mối quan hệ khác như gia đình, bạn bè… Dù là cách nào đi chăng nữa thì nỗi nhớ vẫn có lúc ùa về và cách ta ứng xử với nỗi nhớ như thế nào mới thật sự là những câu hỏi khó trả lời.

Chia tay anh, em đã cố gắng không điên dại trong mớ suy nghĩ như tơ vò để thoát ra khỏi những cay cú, những trách móc, giận hờn. Có người em biết đã nhịn ăn, rồi uống rượu cho say xỉn, hay lấy dao lam rạch lên cổ tay những dòng chữ đắng cay để tự hành hạ bản thân mình. Còn em, em chọn là thả trôi nỗi nhớ và cũng không bắt lòng mình phải quên anh.

Chia tay anh, em mới nhận ra là xung quanh mình còn bao người vẫn yêu thương em, mà lâu nay mải chạy theo anh, em đâu có nhận ra. Ở bên em vẫn còn bao bạn bè tốt, vẫn tâm sự cho nhau nghe những vui buồn trong cuộc sống mà lâu nay mãi ở gần anh nên em đã dành thật ít thời gian cho họ. Chia tay anh, em vẫn phải sống và tự nhủ phải sống tốt hơn, quan tâm hơn tới mọi người xung quanh. Em có nhiều bài học khi yêu anh lắm, anh ạ.

Cảm ơn anh đã cho em được đi qua những cảm giác vui, buồn, ấm, lạnh, những yêu thương, giận hờn mưa nắng của tình yêu. Cảm ơn vì những kỷ niệm trong veo của tình đầu đôi ta, tại sao phải quên chứ, đúng không anh?

Chia tay anh, em không đổ lỗi cho ai cả, bởi chẳng phải tại anh, cũng đâu phải tại em, có chăng là tại những cơn gió vô tình cuốn đi yêu thương của đôi ta. Người ta bảo yêu nhau để lấy được nhau phải có duyên có số và em cũng tin vào điều đó.

Vậy nên còn trách móc nhau làm gì phải không anh?

#4

Đừng bao giờ tin vào hai từ mang tên ” Chờ đợi ”. Em cũng thừa dư biết rằng: Trong tình cảm, người chịu thiệt nhất vẫn là con gái, khi cứ mãi gánh những thứ hư vô về phía mình. Em chưa chạm đến được trái tim người ta thì đừng mong chờ những thứ quá đỗi xa xỉ. Ngủ đi, khuya rồi, đừng hạnh hạ bản thân mình nữa.

Lạnh về rồi, sao chẳng biết yêu thương mình mà cuộn mình vào chăn êm nệm ấm, phải gồng mình thức làm gì với tiết trời cô đơn này. Chờ à? Chờ làm gì khi người ta có nhớ đến em đâu. Cứ hoài tưởng vào quá khứ xa xăm, hay nghe những bản nhạc buồn, đến khi nào mới mờ hết đây em?

Đừng bao giờ tin vào hai từ mang tên ” Chờ đợi ”. Em cũng thừa dư biết rằng: Trong tình cảm, người chịu thiệt nhất vẫn là con gái, khi cứ mãi gánh những thứ hư vô về phía mình. Em chưa chạm đến được trái tim người ta,thì đừng mong chờ những thứ quá đỗi xa xỉ. Ngủ đi, khuya rồi, đừng hạnh hạ bản thân mình nữa.

Vì chẳng ai là của riêng ai, em đừng vì một lời hứa,một câu nói mà gánh phần mệt mỏi về phía mình. Đơn giản là: Ngay từ đâu người ta không xứng đáng với tình cảm của em. Người ta thường nói: Chờ đợi là hạnh phúc. Nhưng em biết thế nào là ” hạnh phúc” không? Đó chính là khi, anh ấy quan tâm inbox mỗi khi thấy nick em sáng đèn, là khi anh ấy xuất hiện mỗi khi em buồn, là anh ấy nhớ đến em rồi vội vã online facebook khi không gặp nhau, luôn chia sẻ cam go với em trong cuộc sống. Em thấy không? Hoàn toàn ngược lại.

Là hôm nay người ta chịu đánh mất em, nhưng ngày mai, mai nữa, em sẽ không cần sự thương hại. Chính em sẽ giẫm đạp lên nó mà bước tiếp.Qua bao chặng đường, rồi sẽ có một ngày, người em cần không phải là người em yêu mà chính là người yêu em vô điều kiện.

Gởi em, cô gái mau nước mắt. Em phải mạnh mẽ lên. Ngã thì phải biết tự đứng dậy, đừng trông đợi vào người ta quá nhiều. Rồi sẽ có bàn tay khác truyền hơi ấm cho bàn tay lạnh giá của em, bàn tay đó sẽ kéo em khỏi vũng lầy đã cũ. 

#5

Ngày cuối cùng của năm, từng cơn gió mùa đông bắc kéo về, những hạt mưa phùn bay ướt áo em, lạnh tê tái. Không gian như hẹp lại, thời gian như ngắn hơn, một ngày trôi nhanh quá đỗi. chưa kịp nhìn ánh mặt trời ló rạng, đã vội thấy màn đêm bao phủ quanh mình. Em cô đơn, co ro đứng trong màn sương mờ ảo, để mặc những cơn gió tê buốt quất thẳng vào khuôn mặt đang dần trở nên tím tái của mình.

Lang thang qua những con phố vắng, bàn tay em lạnh buốt, thèm một cảm giác được ủ ấm. Ghé vào quán cafe, nơi vẫn còn phảng phất lại những ảo ảnh mơ hồ trong quá khứ, mắt em nhìn xa xăm vào một miền hư ảo, rồi dần nhòe đi vì thương và nhớ.

Em lại tự giam mình trong không gian chật hẹp, cố gắng níu kéo những gì đã tuột ra ngoài tầm với của bản thân, bỏ mặc thực tại đang vì em mà trao tặng hạnh phúc mới. Em cứ tỏ ra mạnh mẽ, che giấu đi sự yếu đuối trong sâu thẳm tâm hồn. Dẫu biết rằng, hằng đêm, em ôm trọn lạnh giá để tìm kiếm sự ấm áp trong vô vọng, nhưng vẫn không thể quên được, hình bóng của người đã từng đi qua cuộc đời em.

Lại một mùa giáng sinh nữa đang đi qua. Em vẫn vậy. Vẫn tiếp tục giấu cô đơn vào sâu trong nỗi nhớ. Dù có người nguyện trao em một bờ vai để giúp em dựa dẫm, dành cho em một vòng tay, để sưởi ấm cả mùa đông, và tặng em cả vạn lời an ủi, yêu thương… nhưng em lại không dám nhận. Em lo sợ, có rồi sẽ lại mất đi. Cảm giác mất mát đó, em sợ sẽ không đủ đứng vững mà tiếp nhận thêm lần thứ hai.

Tháng 12, tôi ra đi mà không kịp chào em lời ly biệt. Để mặc em một mình với mùa đông buốt giá, giăng kín hồn em nỗi trống trải, buồn tênh. Lời yêu thương tôi gửi trao em, giống như sương lạnh chiều đông sẽ tan nhòa trong những giấc mơ xa. Em khắc khoải, trông chờ, đến ướt mi. Còn tôi vẫn cứ ra đi mãi mãi.

Em chọn cô đơn, để ngày đông thêm lạnh hơn. Em vội đóng cửa trái tim mình, để sống với hoài niệm của dĩ vãng, mãi nhớ nhung về một người không còn nữa và em hài lòng, khi nghĩ rằng như thế là thủy chung. Đâu biết rằng, nơi đây, tôi đang khóc vì sự cô đơn của em.

Tôi lỡ hẹn với Đời, nên nợ em trọn Kiếp. Chỉ cầu mong em sẽ bớt cô đơn và có người thay tôi yêu em nhiều hơn nữa.

“Cô đơn ơi, xin đừng gọi em tôi.”

#6

5 năm, một quãng thời gian đủ dài cho một tuổi trẻ ngắn ngủi không lặp lại. Tôi và cậu vậy là đã bên nhau được 5 năm rồi đấy.

Chúng ta gặp nhau trong một buổi tối cuối thu se lạnh, cậu nhạt nhòa trong mắt tôi, một đứa học sinh lớp 12 còn tràn đầy nhiệt huyết. Có phải chăng sự đồng cảm về cuộc sống, về hoàn cảnh đã đưa chúng ta lại gần nhau hơn từ lúc nào không rõ….

Những cảm xúc đầu đời, những nụ cười nở rộ hay cái nắm chặt tay trong mùa đông buốt giá…cứ như thế, chúng ta, tôi và cậu đã có bắt đầu với định nghĩa “tình yêu” !!! Trải qua cùng nhau suốt những ngày tháng cuối cùng của thời học sinh áo trắng, đã có bao nhiêu kỉ niệm vô cùng đẹp đẽ, chúng ta đã từng nắm tay nhau như thế…

Lên đại học… có phải qua rồi cái thời ngây ngô trong sáng! Những nỗi đau thật sự ùa về bên tôi. Cậu! một con người tham vọng, luôn muốn mọi thứ phải thật hoàn mĩ, luôn muốn mọi điều phải thật trọn vẹn, như cái cách mà cậu đã dối lừa tôi.

“Cậu không mang lại cho tôi những điều tôi cần, một cái nắm tay giữa phố, một cuộc sống tương lai, một mối quan hệ đúng đắn” cậu nói. Và cũng với vỏn vẹn một lý do như vậy, tôi âm thầm làm cái bóng thứ ba để cậu có thể sánh bước bên cạnh người mang lại cho cậu những điều cậu thầm mong ước.

Cuộc sống thật trớ trêu phải không? Tôi không phải là con người hoàn hảo, tôi không phải là kẻ toàn năng, tôi không thể mang lại tất cả nhưng thứ cậu cần, nhưng tôi luôn là người cho đi tất cả những thứ tôi có. Khi tôi quyết tâm xa rời cậu, cố quên đi bao nhiêu kí ức đau xót, thẫm đấm nước mắt, cậu lại tìm đến tôi, như một chốn dừng chân nghỉ tạm trong cuộc hành trình tìm kiếm tương lai. Tôi, yếu ớt chống chọi lại với điều đó, cậu có biết rằng suốt bao nhiêu ấy thời gian ở bên nhau, nước mắt tôi chưa bao giờ ngừng lại, tâm hồn tôi luôn cảm thấy cô đơn. Tôi tiếc nuối, tôi gào thét trong vô vọng. Cậu, một người chỉ biết làm những gì cậu thích, mặc kệ hậu quả, mặc kệ cho tôi, một mối tình gắn bó đau thương.

Đã bao nhiêu lần tôi chỉ muốn kết thúc cái cuộc sống này chỉ vì mỗi húng ta đã quá mệt mỏi trên con đường ấy, tôi hoang mang, lo sợ, liệu rằng khi tôi ổn cậu lại tìm đến và phá vỡ nó. Tôi đã từng trải qua ngàn vạn cảm giác đau thương, cái niềm đau mà không ai khác do chính cậu mạng lại! Tôi từng trách cậu rất nhiều, oán hận cậu ngập tràn trong tâm trí tôi, tôi chỉ muốn đến bên cậu và cho cậu những cái bạt tai đau rát. Vậy đấy, cậu đã biến tình yêu của tôi thành thù hận. Tôi và cậu như hai kẻ điên loạn, loay hoay mãi không thoát ra khỏi vòng xoáy ngu ngốc do mình tạo ra…

Thấm thoát đã là tuổi 22!!! Tôi giờ đây cũng cảm nhận đủ rồi, tôi trấn tĩnh lại tất cả những cảm xúc trong lòng, tôi biết, đã đến lúc trả lại cậu về cuộc sống ấy, còn tôi sẽ lại bước tiếp trên con đường của tôi. Tôi chặn facebook, số điện thoại, không còn muốn nhìn thấy cậu rạng rỡ hạnh phúc bên người ta vì tôi sẽ đau lắm. Lòng tôi vơi dần nỗi buồn nhưng bình yên trong tôi chưa trọn chữ. Tôi đau, nhưng đau ở tuổi 22 nó khác với tuổi 18 thơ thẩn ngẩn ngơ.

Tôi biết rằng giờ đây trong tôi có những nỗi đau chỉ là…im lặng!

#7

Heo con hỏi heo mẹ

Heo con : Hạnh phúc là gì vậy hở mẹ ?

Heo mẹ : Hạnh phúc cũng như cái đuôi của
con vậy ?

Heo con : Nhưng con không nắm bắt được
nó !

Heo mẹ : Đừng cố quay lại để tìm kiếm hạnh
phúc .Mà hãy để hạnh phúc theo con suốt
cuộc đời !♥

#8

Đợi chờ là hạnh phúc. Hay là.
.
Kết thúc của niềm tin.
.
– Đến với nhau là cả đoạn đường dài vất vả
.
– Vậy mà chỉ cần lùi 1 bậc, quay lưng lại, đã thành người lạ
.
– Quan trọng đến mấy.. cứ cách xa.. Rồi cũng trở thành không quen biết
.
– Yêu thương đến mấy cứ im lặng…Rồi cũng sẽ nhạt nhòa !!!

#9

Giả vờ…….mạnh mẽ vì không muốn người khác thấy mình yếu đuối
Giả vờ ……………vui vẻ vì không muốn người khác thấy mình cô đơn
Giả vờ …..hạnh phúc vì không muốn người khác thấy mình đau khổ
Giả vờ tươi cười vì không muốn người khác thấy mình rơi nước mắt
Giả vờ …….thoải mái vì không muốn người khác thấy mình chậtvật
Giả vờ …………………giả vờ thôi…

#10

Ngã ! Sẽ rất đau nhưng đừng vội khóc.
• Biết đâu sẽ có một bàn tay khác đỡ bạn dậy..
•Nhưng cũng đừng vội cười.
•Vì biết đâu chính bàn tay đã cho bạn hi vọng đó
•Lại một lần nữa…….
•Xô bạn té ngã ..
◘ Vậy nên:
*Lau nước mắt đứng dậy đi bạn nhé….
*Hạnh phúc nào mà chẳng có đau thương ♥

Những tâm sự buồn trên hy vọng sẽ mang đến sự đồng cảm tâm trạng với bạn và giúp bạn trải lòng và mạnh mẽ hơn. Chuyện buồn rồi cũng qua nhanh, ngày mai mặt trời vẫn sáng.

Tổng hợp

2019-06-04T03:42:38+00:00

Leave A Comment