Tuyển chọn những bài thơ thất tình buồn tâm trạng nhất

Tình yêu không phải lúc nào cũng đẹp cũng lãng mạn, mà bên cạnh đó là những giây phút cô đơn buồn, đau khổ nhất là khi thất tình mà chỉ những người cùng cảnh ngộ mới cảm nhận được cảm xúc đó. Tuyển chọn những bài thơ thất tình đầy tâm trạng dưới đây hy vọng mang lại cho các bạn sự cảm thông, đồng điệu để vơi bớt đi những nỗi buồn trong lòng.

Thơ thất tình

1. BÀI THƠ: VỀ ĐÂU
Tác giả: Thiên Gia Bảo

Ta về đâu giữa nẻo đời thầm lặng
Con đường nào mà chẳng thấy xa xôi
Em không đi cùng ta nữa thật rồi
Phố hoang lạnh một mình ta độc bước…

Phải về đâu làm sao ta biết được
Trong ánh đèn mờ ảo rọi phản quang
Cuối con phố nỗi nhớ đã úa vàng
Ta vừa chạm vỡ tan thành sương khói…

Về đâu để niềm yêu thương vẫy gọi
Cảm xúc nào sống lại ở trong nhau
Giận hờn như vết ố đã phai màu
Rồi biến mất như chưa từng tồn tại…

Phải về đâu để có nhau mãi mãi
Phút mặn nồng còn đó được vẹn nguyên
Và vòng tay ôm ấp những êm đềm
Lửa trong lòng không bao giờ nguội tắt…

Ta về đâu mang nỗi buồn bỏ mặc
Giữa đêm tàn hòa mưa gió ưu tư
Để trái tim thoát khỏi cảnh ngục tù
Buông nhịp đập từ nơi miền xa thẳm…

Về đâu khi đôi bàn tay vẫn trắng
Mà cuộc đời chỉ ưa chuộng giàu sang
Tình nghĩa không thể thắng nổi bạc vàng
Nên đành thôi chấp nhận mình cô lẻ…

Về đâu khi đời ngang tàn vẫn thế
Mỗi ngày qua vui với nhạc văn thơ
Thôi yêu thương khỏi khờ dại ngóng chờ
Tìm định vị cho mình một phương hướng.

2. Thuyền Tình

Thuyền tình rẽ nước lạnh lùng trôi
Sáo đã lìa sông hụt hẫng rồi
Kẻ ngỡ ngàng trông nhòa lệ mắt
Người thờ thẩn ngóng mặn bờ môi
Tan tành mộng thắm vừa đơm quả
Vỡ vụn mơ lành mới trổ chồi
Lặng lẽ nhìn theo lòng sóng nổi…
Bơ phờ giữa bến lẻ mình côi!

3. Em Có Nhớ Không

Đêm dài anh nhớ tình xưa
Mối tình xưa ấy giờ đâu mất rồi
Hỏi em? em có nhớ không
Nhớ người em bỏ bên kia bến đò
Bao đêm anh vẫn mãi chờ
Chờ người nơi ấy nhưng chẳng thấy về

4. Tình Mãi Vấn Vương

Người đi tình mãi vấn vương
Người về ta ở mái trường rêu phong
Bỗng trời nổi gió mưa giông
Đau sao bằng được bão giông cõi lòng.

5. BÀI THƠ: THẤT TÌNH
Tác giả: Tài Nguyễn

Tưởng rằng hai đứa chung tình
Không ngờ nay đã một mình lẻ loi
Đêm về một bóng đơn côi
Nằm trong hoang lạnh sao đời buồn ghê.

Ngày xưa thì có em về
Bây giờ một bóng tái tê cả lòng
Cuộc tình sao thật long đong
Để giờ ta phải ôm lòng đớn đau.

Sao mà em vội đi mau
Bỏ anh ở lại ôm đau cuộc tình
Thôi đành chịu sống một mình
Giữ theo kỷ niệm khi tình đã xa.

Em giờ đi với người ta
Còn anh nay đã hoá ra thất tình
Xin em đừng nhắc chuyện mình
Chẳng còn gì nữa cho tình đớn đau.

6. Người Không Về Nữa
(Huỳnh Minh Nhật)

Đường nắng cũ phố rũ vàng nỗi nhớ
Ráng hồng trôi lơ lửng bóng chiều buông
Trời hạ buồn gieo mấy nhịp yêu đương
Anh đi tìm dáng người xưa xa mãi

Trong yên ắng của hoàng hôn sầu dại
Anh đợi chờ giữa lòng phố chợ đông
Người không đến và cô đơn ghé đến
Khói thuốc anh bay hoang hoải trong lòng

Ở nơi này buồn hiu em biết không
Mây lạnh lẽo buồn trôi che bóng sông
Hạ kéo khói bâng khuâng buồn sắc tím
Nhớ thương rơi những góc phố im lìm

Anh không đợi và người không về nữa
Chiều thôi buồn bẽn lẽn bước vào đêm
Anh không tìm và người không còn nhớ
Lá thu rơi đưa hạ khóc bên thềm…

7. Bến Cô Đơn

Chất đơn côi vào cửa bếp
ngọn lửa bùng lên rực hồng
và chị cháy, thành bóng than trên vách
mỏng dẹt vô hồn, nhưng chẳng thể tan.

Con chim khách đậu đầu hiên
đã lâu rồi… bay đi mất
cỏ thản nhiên lấn vào thềm rêu mốc
hút máu chiều
nhện vàng hờ hững buông tơ.

Tựa nỗi lòng vào đôi đũa ghì xuống mâm cơm
đũa chẳng chống được nửa trời đầy giông gió
con sông còn có khúc bồi
sao bến đợi lòng người chỉ lở
tháng năm ươm chớp bể mưa nguồn?

Đành vịn câu ca dao để tự ru đôi mắt
tiếng chắt lưỡi Thạch Sùng gõ vỡ đêm
đánh thức loài cây buồn trổ mùa hoa đắng
ở lưng trời trống rỗng quả trăng suông.

8. Thất Tình
(Đức Hạnh)

Nếu lỡ ngày mai em thất tình
Có anh nào nhớ thương em không
Đừng để cho em buồn thương lắm
Chắc rằng em sẽ phai má hồng

Nếu mà em lỡ con thuyền hoa
Chắc lòng em sẽ hết ngây thơ
Sẽ là rất buồn Trong lòng lắm
Chẳng còn mơ mộng giấc mơ hồng

Nếu mà một ngày em thấy buồn
Chắc rằng lúc đó em nhớ thương
Tâm hồn cô quạnh trong chiều vắng
Thơ thẩn trong lòng rất đáng thương

Nếu vậy anh có thương em không
Chắc rằng anh sẽ chẳng nhớ mong
Một giấc mơ hồng Ngày xưa ấy
Và anh lạnh lùng bước sang sông.

9. Cô Gái Thất Tình
(Mừng Lương)

Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy
Nhớ ai em lại ngồi đây ngóng chờ
Mong người em cứ bơ vơ
Tình ơi lỗi hẹn bây giờ thấy đâu

Vấn vương chi dạ thêm sầu
Trọn đời chưa chắc gặp nhau một lần
Thương thầm em cứ ngồi trông
Trời xuân vắng lặng ngồi hong tóc thề

Ngày nào anh mới hẹn về
Thề non hẹn biển tràn trề tiếng yêu
Chỉ vì một lỗi nói điêu
Cái chiêu nói dối em nhiều khổ đau.

10. Bóng Cô Đơn

Chiều cạn dần
mình đi ra khỏi mình về phía hoàng hôn
Thân xác trong áo quần
cũ dần cùng năm tháng

Ngụm nước nhạt trong miệng mình mê sảng
Trôi xuống ruột gan tìm chỗ vắng tâm tư…
Đêm tuột khỏi chăn
nhiễm lạnh, húng hắng ho

Chợt tỉnh, cô đơn choàng ôm lấy bóng
Nỗi đau không nhai
mà ghê răng một thời xa vắng
Buồn xưa kéo lệch thời gian

Cô đơn rưng rưng
Giấc ngủ mỏng tang
Chiêm bao mảnh khảnh
Ta tha nhân hà hơi bàn tay lạnh
Hồn trở lại xác thân
trong khoảng rỗng tâm hồn…

Sấm vùng mình dọc xương sống nhân gian
Mưa đang rửa trôi những lời nhầu nhĩ
Sợi tơ buồn vắt qua thiên niên kỷ
Tia nắng ban mai
thon thót như đàn cá bột thả vào
bến nước mênh mông
Cô đơn bóc bóng mình héo khô
dán vào bóng khoảng không
Khoảng trống ơi khoảng trống
bóng ta là ta
hay là bóng con cá con vừa thả xuống hồ?

11. Cánh Chim Cô Đơn

Hoàng hôn xuống giữa không trung
Cánh chim lạc lõng lướt từng áng mây
Chim ôi lẻ bạn xa bầy
Buồn chăng chim hỡi những ngày lẻ loi?

Xuân về hoa thắm lá ngời
Tiếng chim thảng thốt nghe vơi nửa lòng
Như xuân còn đọng hơi đông
Như nghe giá lạnh một dòng buốt tim
Như thu còn lén nằm im
Như lồng trong gió gợi tìm cô liêu

Xa xa thấp thoáng cánh diều
Vi vu khúc nhạc sáo tiêu não nề
Ráng chiều buông rũ lê thê
Đổ dài chiếc bóng đường về quạnh hiu.

12. Chỉ còn nỗi cô đơn

Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn
Chợt thức dậy từ một nơi nào đó
Như lữ khách giữa đời là quán trọ
Ta bước lang thang cùng với mình ta

Đừng hát người ơi những bản tình ca
Những bản nhạc sao lắm là dối trá
Tình yêu chỉ là chiếc vòng nghiệt ngã
Đừng hết sơn son rồi lại thếp vàng

Đừng nói người ơi những lời dối gian
Chỉ đẹp lòng nhau đầu môi chót lưỡi
Ta chỉ muốn nghe những lời tim nói
Hãy nói những gì hay hơn lặng thinh

Đêm nay ta nghe lặng giữa lòng mình
Có gã đàn ông vu vơ bật khóc
Những giọt lệ chảy ngược vào tim óc
Hóa thành nỗi buồn lặng lẽ, xót xa

Còn lại gì khi giông bão đã qua
Lòng người bỗng chơ vơ như đồi núi
Ngổn ngang trong tim hình hài đá cuội
Cằn khô đất nhớ hoa hồng

Khuya lặng lẽ về quanh những phố đông
Những hàng cây cũng hóa chồng hóa vợ
Quay quắt từ đâu nỗi cô đơn òa vỡ
Đường về chỉ một mình ta…

13. Chuyện cô đơn

Vu quy bừng xóm trống trơn
Mối vách mách nhiều chuyện ấy
Nàng dâu nhện múa chập chờn
Lật sấp mặn nồng gối nguội

Động phòng cưỡng gió ôm hôn
Rủ mưa lồng chăn lẻ chiếc
Đắp kín đồi khe nhớ tiếc
Phập phồng bóng động nguồn cơn

Nàng mây cầm mảnh trăng liềm
Cắt rốn nỗi buồn mới đẻ
Sinh đôi… Bế chị bồng em
Xin cúi mình nghe cơn giông dự báo

Sấm động tơ trời vương mắt long lanh
Nửa mảnh mây hờ
Sã cánh tìm xanh
Thành lứa đôi rồi
Âu yếm rất em anh

Bài thơ cô đơn 14. Cô đơn

Về đây, người yêu hỡi
Cho mưa phùn đời anh thấm sang đời em

Cho đêm trăn trở cùng đêm
Cho ngày hiu quạnh cùng thêm với ngày
Cho tay lạnh giá cùng tay
Cho lời tê dại cùng say với lời

Không mơ hạnh phúc trên đời
Chỉ mơ cùng khóc cho vi nỗi niềm!

Về đây, người yêu hỡi
Cho giá buốt đời anh thấu sang đời em

Bài thơ cô đơn 15. Cô đơn

Ta nghe tiếng thời gian rên xiết
Mộng mơ xưa -lòng đắng- thẫn thờ
Khúc quanh đời chẳng đẹp như thơ
Trôi nổi mãi thân tàn cô quạnh

Nghe hơi gió đêm về chợt lạnh
Mỏi mòn chưa ấp ủ tình say
Sương khuya giăng, trăng lặn rèm mây
Héo hắt nửa mảnh hồn tan nát

Ban mai đến nghe nồng hương ngát
Mùi hoa chen cỏ quyện lá xanh
Bỗng ngập ngừng, do dự, quẩn quanh
Chân dợm bước, dợm đi – lạc lõng

Lại nghe chút dư âm hoài vọng
Nhạc lòng reo hoà khúc nhạc đời
Ngẩn ngơ thời xuân mộng mắt môi
Đường tít tắp mình ta trơ trọi

Bài thơ cô đơn 16. Cô đơn

Bao ngày tháng nhọc nhằn trên dòng đời tất bật
Tôi mệt mỏi, cằn khô giữa khốc liệt loài người
Họ chen lấn, xô đẩy nhau… đi về đâu chẳng rõ
Tôi ấp ủ trong lòng vẻ đẹp của riêng tôi!.

17. Đàn bà cô đơn

Lênh đênh lao khổ một mình
Cô đơn rất mực buồn tình một cây
Giữa đêm số dzách thở dài
Chàng đi mô mất bao ngày đợi mong
Làm sao khuây khoả nỗi lòng
Tìm đâu ra một một thằng chồng thứ hai

18. Cô đơn quá!

Trăng thất tình cô quả lửng lơ
Anh cô đơn quá đợi đợi chờ
Người ta có con cười giòn giã
Anh giờ lặng lẽ kiếp ngẩn ngơ

Hôm qua họ đùa vui trên phố
Đưa mắt thèm thôi, khẽ trầm trồ
Khi họ quay về anh mút mắt
Se lòng khát vọng mãi ngây ngô.

Trên đây là những bài thơ thất tình buồn, cô đơn hay nhất mà chúng tôi đã sưu tầm. Cuộc sống luôn cho ta nhiều sự bất ngờ, bước qua những thử thách của sự đau khổ là những điều ngọt ngào đang chờ ta phía trước.

Tổng hợp

2019-07-09T04:48:32+00:00

Leave A Comment